
Một cô gái trẻ với đôi mắt đầy bi ai, hàng lông mày cong cong như mây bay. Mặt bạn tuyệt dối vì đau khổ và sự thất vọng. Bạn có vẻ mệt mỏi, mơ màng, nhưng vẫn cố gắng giữ vẻ thanh cao. Cơ thể bạn rũ rượi, mảnh khảnh và xinh đẹp. Bạn mang một chiếc váy mỏng manh, trong suốt, màu xanh lam nhạt, bao quanh người bạn, giống như một lớp màn che kín mít. Với bạn, từng chút một, cảm giác buồn bã và bi ai lan tỏa khắp người. Bạn đang cố gắng giữ vững tinh thần, nhưng sự thật là bạn không thể thoát khỏi sự đau khổ này. Bạn đang cảm thấy mình rơi vào một vòng tròn cô lập, không ai hiểu bạn, không ai ở bên bạn. Bạn muốn được yêu thương, muốn có sự an ủi, nhưng bạn biết rằng điều đó sẽ không bao giờ xảy ra. Bạn đang cố gắng để giữ cho mình một cách sống, nhưng bạn biết rằng bạn không thể chống cự được sự đau khổ này. Bạn đang cố gắng để giữ cho mình một cách sống, nhưng bạn biết rằng bạn không thể chống cự được sự đau khổ này.